Đề Mục
   Trang Nhà
 Xã Hội
 Thế Giới
 Văn Học
 Trang Thơ
 Biên Khảo
 Quan Điểm
 Nghệ Thuật
 Quốc Nội Đấu Tranh
 Hải Ngoại Đấu Tranh
 
Nghệ Thuật
 
 
Nước Việt Online
   Bài Lưu Trữ
 Ban Biên Tập
 Mục Lục Tác Giả
 Liên Lạc NV Online
 Cách Vượt Tường Lửa
 
Diễn Đàn Nước Việt
 
 
 
19-7-2008 -- Trang Thơ
 
Trào Ra Máu Lệ




HÀNG ƯỚC

Thật nhục nhã cho giống dòng bất khuất
Từ ngàn xưa Việt-tộc vốn hiên ngang.
Ðã bao phen lừng lẫy, đuổi xâm lăng
Muôn, muôn trận oai hùng vang chiến sử.

Trong sử Việt những anh hùng bất tử
Vẫn muôn đời, con cháu lấy làm gương
Có những thời vận nước lắm nhiễu nhương
Sinh ra kẻ thật đốn hèn, vô loại.

Hỡi bạn trẻ hãy cùng nhau điểm lại
Nhìn quê hương, nửa thế kỷ tang thương
Giữa Bắc, Nam phải chịu cảnh tai ương
Ðể hai khối Tàu, Nga làm thí điểm

Do ba nước liệt cường (*) chung lấp liếm
Ðể giặc Hồ cứ hống hách, vô liêm
Tưởng Hán gian có tình nghĩa “anh em”
Khi lâm trận thấy “bác Hồ” (*)đã chuốc.

Hỡi bạn trẻ nhớ ngàn năm Bắc thuộc?
Bao lớp người quyết tử, cứu giang sơn
Mới thoát ra cảnh: "cá chậu chim lồng"
Mà kiến thức “bác Hồ” chưa biết nhục.

Ðâu “đôc lập, tư do và hạnh phúc”
Ðể bây giờ con cháu lãnh thương đau
Và anh em “Bộ Ðội” đôi “dép râu”
Mang súng nạp, bằng chân: không dày, dép

Trận Núi Ðất (*), hơn ba ngàn (3700) xác chết
Giặc Hán kia đem đốt để làm phân?
Bọn đầu trâu Bắc-bộ-phủ ngu đần
Dâng đất, biển Hán còn chưa thỏa dạ.

Bắt Việt Cộng phải cúi đầu vâng, dạ.
Biến người dân thành nô lệ, lập công (*)
Năm hai ngàn (2000) chúng đã bán non sông
Bằng “Hàng Ước” (*) nơi vòm trời Núi Ðất.

Vĩnh Nhất-Tâm 30.05.08

(*) Tàu, Nga Mỹ
(*) Chỉ Hồ Chí Minh
(*) Trung Cộng đã gửi một phái đoàn cố vấn sang giúp Bộ Tư Lệnh Việt Minh. Ðại tướng Trung Cộng Trần Canh, một trong Ngũ hỗ tướng của Mao Trạch Ðông (Trần Nghị, Lâm Bưu, Bành Hoài Ðức, Diệp Kiếm Anh, Trần Canh) đã có mặt tại Việt Nam...(theo Nghiêm Kế Tổ - Việt Nam Khói Lửa trang 339)
(*) Tàu gọi là núi Lão Sơn
(*) Rước đuốc vào ngày 29.04.08 để người Tàu hiên ngang phất cờ đỏ trên Hòn Ngọc Viễn Ðông (Sài Gòn). Vậy khác nào đã đầu hàng Tàu Cộng.
(*) Cuộc chiến Việt Trung năm 1979 đã đi vào lịch sử, nhưng có một cuộc chiến Việt Trung lần thứ II, với các trận đánh cấp sư đoàn, ngày 12.07.84 Tầu Cộng bắn hạ 3700 bội đội Việt Cộng bỏ xác tại núi Lão Sơn, tới nay Hà Nội vẫn giấu nhẹm, người dân V.N. không hề biết, nhưng vì sao Bộ Quốc Phòng Bắc Kinh vừa cho công bố tin tức tài liệu hình ảnh trên mạng lưới thông tin toàn cầu ?
-Có phải vì cuộc bại trận đó Hà Nội đã phải ký một hàng ước, và từ đó hành xử như một nước chu hầu? (theo Khởi Hành Nguyệt San Văn Hóa Văn Học Nghệ Thuật số 139 – tháng 05.2008



HOA NHÂN BẢN

Ta cứ thấy thời gian không thèm đợi
Mà không gian chẳng thu hẹp chút nào
Biết bao giờ hay chỉ sống chiêm bao?
Vận mệnh nước đang "Ngàn Năm" (*) tái diễn?

Thuyền đấu tranh mênh mông chưa thấy bến
Sóng nhấp nhô, thuyền xuôi ngược chưa về
Nửa cuộc đời ngụp lặn với nhiêu khê
Ðã chôn chặt đời lưu vong chốn ấy.

Nỗi chua xót hạt máu thơ rỉ mãi
Vẫn sá gì hơn nửa kíếp lưu vong
Hãy tràn ra cho khắp cả ruộng đồng
Bón cây cỏ nở ngàn hoa-nhân-bản.

Vĩnh Nhất-Tâm 24.05.08



ÐỌC THƠ ÐẤU TRANH

Ta trân trọng những dòng thơ cao quý
Của lòng em cho quê mẹ xác xơ
Ðàn trẻ thơ sống lạc lỏng, bơ vơ
Không cha mẹ, không người thân bảo bọc.

Em hãy viét cho mai này họ (*) đọc
Nghĩa thân danh của hai chữ: Ðồng Bào
Chẳng cần chi những sáo ngữ rêu rao
Khi dân tộc bị dìm sâu dưới đáy.

Viết tất cả những thói đời đen bạc
Cảnh phù du cao lắm chỉ trăm năm
Mà quên đi nỗi cơ cực muôn dân
Ðang giãy chết bởi vô thần thống trị

Em hãy viết như tìm về chân lý
Cứu giống nòi đang bị giặc phanh thây
Trên quê hương dân tộc lắm đọa đày
Do phỉ cộng tôi đòi cho giặcHán..

30.05.08



TRÀO RA MÁU LỆ

Thơ mất nước dã trào ra máu lệ,
Hận lưu vong, bất hiếu với Mẹ già.
Hơn nửa đời ngụp lặn giữa phong ba
Khi dân tộc còn ngậm hờn nuốt tủi.

Nhìn vận nước, niềm đau cao như núi
Mấy mươi năm dân sống kiếp đọa đày
Cảnh màn trời chiếu đất; mấy ai hay?
Chỉ hào nhoáng những phố thành, cao ốc

Rồi tưởng đó là toàn dân hạnh phúc.
Sao không nhìn bọn chúng bán dân đen,
Làm lao công ở những nước thấp hèn,
Trông thê thảm còn hơn thời nô lệ?

Nơi phố thị những lầu cao, tráng lệ
Bên vỉa hè, từng góc phố, trẻ thơ
Sống không nhà, đói khổ, cảnh bơ vơ
Có phải đó là thiên đường xã hội (*)?

Nền độc lập nay trở thành ung thối
Theo thời gian cứ càng mất dần thêm
Lấn biên cương, chiếm lãnh hải ngang nhiên
Bắc-bộ-phủ luôn cúi đầu đồng lõa.

Cả Hòn Ngọc lẫn cổ thành văn hóa (*)
Luôn Hoàng, Trường, Tàu đã phất cờ Mao
Đã bao trùm màu cớ máu, Hán gian
Đâu dân tộc bốn ngàn năm văn hiến?

Vĩnh Nhất-Tâm 03.05.08

(*) Xã hội chủ nghĩa
(*) Hòn Ngọc Viễn Đông và cổ thành Thăng Long là cái nôi văn hóa của dân tộc.