Chuyện xưa bên Tàu kể rằng có người tên là Lã Bất Vi đi buôn vua, tức là một hình thức buôn người. Thương nhân họ Lã đã đem dâng nàng hầu đang mang thai của mình cho thái tử nuớc Tần với mưu toan sau này con mình sẽ có cơ may được làm vua nước Tần. Ông buôn vua này đã thành công và thai nhi dòng họ Lã này chính là bạo chúa Tần Thủy Hoàng sau này.
Chuyện này có thật đến độ nào thì cũng khó biết vì đó là chuyện... tàu. Nhưng dù sao kẻ bán vợ đợ con này cũng không đến nỗi tán tận lương tâm cho lắm vì cái tham vọng cho con mình được làm vua.
Chuyên thời xưa các xứ Á Rập cũng buôn bán phụ nữ như những món hàng nô lệ tình dục. Dù sao tệ nạn đó ngày nay cũng đã chấm dứt, dù rằng đa số các quốc gia Ả Rập theo Hồi giáo, một tôn giáo còn chấp nhận chế độ đa thê, xem thường phụ nữ.
Chuyện xưa bên Tây kể rằng có bọn thực dân buôn người da đen. Chúng qua châu Phi lùng bắt người và mang qua Tân thế giới bán làm nô lệ.
Dù đây là một tội ác, là một vết nhơ của nhân loại, bọn buôn người này không buôn bán chính người đồng chủng của chúng. Và chúng cũng không nhân danh cái đinh gì của những nạn nhân khốn khổ kia.
Riêng lịch sử dân tộc Việt Nam trong suốt từ thời lập quốc cũng chưa hề có nhà cầm quyền nào chủ trương buôn người. Dù trong thời kỳ quân chủ phong kiến, giai cấp có khác nhau, nhưng không có triều đại nào dung dưỡng nạn buôn người. Đúng ra lịch sử có ghi lại một lần mà một con người dân Việt được đem ra trao đổi bằng hiện vật. Đó là việc vua Trần Anh Tông gả em gái mình là Huyền Trân công chúa cho vua Chế Mân của Chiêm Thành để đổi lấy hai châu Ô, Lý. Vụ bán người lấy của này thực ra là một sự hy sinh cho quốc gia mà ngày nay người Việt nào cũng mang ơn và thương cảm cho sự hy sinh của một nàng công chúa.
Những vụ buôn người lẻ tẻ do cá nhân thì lịch sử nước nhà cũng đã xảy ra. Đã có nhiều kẻ phản bội bán những người yêu nước, những nhà cách mạng cho giặc. Thí dụ tên Trương Quang Ngọc đã bán cụ Phan Đình Phùng cho thực dân Pháp. Gần đây hơn, có nhiều bằng chứng cho thấy là Nguyễn Ái Quốc đã bán cụ Phan Bội Châu cho thưc dân Anh, cho nhà cầm quyền Hông Kông. Dù sao đó cũng là một nghi vấn lịch sử, tin hay không cũng còn tùy người.
Ở Việt Nam ngày nay có bọn tội phạm buôn người, lừa bịp các cô gái nghèo khó bán vào các quán ba, nhà thổ ở trong nước hay bán các bé gái vị thành niên qua Campuchia; hoặc bán cho các ông chồng đui què sứt mẻ Đài Loan, Đại Hàn. Đây là một tội ác ghê tởm, nhưng dù sao bọn tội phạm này cũng lén lút, cũng không bao giờ mặt dày mày dạn công khai việc mua bán của mình trước công luận.
Trong thời gian từ 1975 đến 1990, hàng triệu đồng bào đã là nạn nhân và biết bao nhiêu viên chức trong chính quyền cộng sản Việt Nam đã trở thành giàu sụ nhờ vào những vụ buôn người này. Ghê tởm hơn nữa, có người cho rằng một trong những đầu lãnh tổ chức, thu tiền ngày đó bây giờ đã leo lên vị trí then chốt trong chính quyền. Đó là ông đương kim thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Ông Nguyễn Tấn Dũng có tổ chức cho người vượt biên để lấy tiền hay không, kẻ viết bài này không dám quyết đoán vì không trực tiếp đưa tiền cho ông ta. Hãy để cho chính ông ta cùng vợ con, dòng họ, đồng chí của ông ta trả lời. Tuy vậy, bằng những hành động dùng người dân để đổi chác công khai với quốc tế từ khi ông nắm quyền thủ tướng cũng cho thấy thói buôn người quả có luân lưu trong máu của ngài Thủ tướng.
Những năm gần đây một đối tượng khác, cũng là người dân, đã bị nhà nước cộng sản trục lợi, là những người bất đồng chính kiến trong nước. Họ đã cầm tù người dân lương thiện để mặc cả với lương tâm nhân loại. Các ông Nguyễn Chí Thiện, Đoàn Viết Hoạt, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Đăng Quế… đã trở thành món hàng mặc cả cho thế giới mỗi khi Việt Nam cần vào một dịp nào đó, như mặc cả với Hoa Kỳ để bỏ cấm vận, vào WTO, vào LHQ…
Mỗi lần các người lãnh đạo Việt Nam công du qua các nước Âu Mỹ họ đều thả một vài người tù làm quà. Năm 2007, trước chuyến đi Mỹ của ông Nguyễn Minh Triết, họ thả hai ông Phạm Hồng Sơn và Nguyễn Vũ Bình.
Cũng năm 2007, khi công du Ba Lan, ông Nguyễn Tấn Dũng khi bị Quốc Hội Ba Lan cật vấn về vấn đề nhân quyền đã trơ trẽn đem chị Lê Thị Công Nhân ra để đổi chác. Ông ta tuyên bố công khai rằng nếu nước Ba Lan nhận và chị Công Nhân đồng ý ra đi thì ông sẽ thả chị ấy. Tại sao không cho một nữ công dân nhỏ bé được tự do trên ngay xứ sở của mình, mà buộc chị ta phải lưu vong? Tại sao phải đợi đến áp lực từ nước ngoài mới quan tâm đến sự tự do của chị ấy? Như vậy khác nào đem công dân của mình làm một món hàng đổi chác với các đặc ân như viện trợ hay ngoại giao từ ngoại bang? Dùng người dân để mặc cả, trao đổi thì gọi là gì nếu không phải là buôn người?
Một thực tế tệ hại là sau hơn 30 năm hòa bình, mỗi khi có tranh chấp hay đàm phán với bên ngoài, nhà cầm quyền cộng sản hình như trắng tay, không có gì để thương lượng ngoài tài nguyên, đất đai và công dân của mình. Bọn Tàu không quan tâm đến nhân quyền cho dân Việt và chúng chỉ muốn lãnh thổ. Có ngay! Hoàng Sa, Trường Sa, Ải Nam Quan, thác Bản Giốc, đường biên giới trên biển, trên bộ…
Thế giới tự do không muốn đất đai của Việt Nam, họ mong mỏi nhân quyền cho người dân Việt thì cũng có ngay! Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Văn Lý, Huỳnh Việt Lang, Lê Nguyên Sang,...Và nhiều nữa, ngày càng nhiều không đếm xuể. Khối “tài nguyên” này rất dồi dào; chỉ cần đàn áp, bắt bỏ tù là có ngay!
Khi những dòng này được viết thì ông Nguyễn Tấn Dũng sang Hoa Kỳ. Không biết món quà ông sẽ mang cho Mỹ lần này là những ai, nhưng chắc chắn phải có. Sớm hay muộn mà thôi vì “món hàng người” đã trở thành truyền thống ngoại giao “ưu việt” của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam.
Nghe nói bà Bùi Kim Thành đã được thả khỏi bịnh viện tâm thần. Nếu thế thì bà ta đã hết điên. Nếu bà ta chưa bao giờ mắc bịnh điên thì những kẻ như ông Nguyễn Tấn Dũng chắc chắn phải điên.
Dùng bạo lực để nhốt một người đàn bà minh mẫn không cùng chính kiến với mình vào nhà thương điên mà vẫn nhơn nhơn tự nhận là người thật thà thì là gì nếu không phải là kẻ điên? Hay đó là sáng tạo tuyệt vời của bác và đảng quang vinh nhằm sản xuất mặt hàng đối lưu với bọn đế quốc tư bản tàn ác? Có lẽ cả hai!
Kẻ cầm quyền mà buôn dân thì làm sao tránh khỏi bán nước! Buồn thay!
CAU BAY
|