|
| |
|
| |
|
| 19-4-2007 --
Quan Điểm |
|
Sư Ông Nhất Hạnh Đang Đốt Ngôi Nhà Chánh Pháp
|
Không Hoá
|
 |
Sư ông Thích Nhất Hạnh & Sư bà Chân Không trong chuyến về VN năm 2005
|
Vài lời của Diễn Đàn Quốc Tế: Không Hóa là Pháp Danh của một Phật tử và nhà ái quốc dấn mình cho đại nghiã Dân Tộc, quyết sống chết với bọn phá Đạo hại Đời đang bung xung làm tay sai cho VC phá hoại Chánh Pháp và giúp sức cho CSVN tiêu diệt Giáo Hội truyền thống PGVNTN\. Xin Phật tử và Đồng Bào theo dõi kỹ bài viết về chuyến "GIẢI OAN" mới đây tại VN của TNH\.
1) Dẫn Nhập:
Được biết, Sư ông Thích Nhất Hạnh xuất thân từ giáo hội Phật giáo Việt nam Thống nhất (GHPGVNTN), và đã được Giáo hội này gửi đi du học tại Nhật bản vào thập niên 60\. Sau biến cố 30/4/75, ông sống tại Paris, thân cận với một người nữ phụ tá, mở ra Làng Mai (sau này đổi tên thành Làng Hồng) để dạy thiền cho đệ tử các tôn giáo khác nhau\... Khi nhắm mắt ngồi thiền, Sư ông dạy: Ai tin Phật thì quán tưởng đến Bụt, ai tin Chúa thì quán tưởng Giê Su, ai theo đạo Lão thì nghĩ đến Lão tử, ai theo đạo vô vi thì nhớ ông Tám, ai không đạo thì theo dõi hơi thở, v.v\. (còn người theo đạo bà Thanh Hải thì nhớ nghĩ đến ai đây\? - Vài thân hữu đã châm biếm)\. Phương pháp thiền hằm-bà-lằn này đã dẫn giới tham thiền Làng Hồng chứng đến thứ tầng "tẩu hoả nhập ma"; Hẳn đây là nguyên nhân làm cho Tăng chúng Làng Hồng đã không có ai nhận biết phải trái, phân biệt đúng sai và ý thức được sự việc "Giải Oan" là như thế nào, nên mới có cả một tổng số 200 người dẫn nhau về Việt Nam để không là giải oan mà là gây oán, sinh ra cảnh nồi da xáo thịt, lập bề thế cho đảng CSVN tiêu diệt GHPGVNTN mau chóng hơn\? Thiền Làng Hồng hoàn toàn khác hẳn với những môn phái Thiền truyền thống của Phật giáo Việt nam, ngược với Giáo chỉ "cát ái từ thân" của Đức Từ phu. Như Lai\. Giáo phái thiền của Sư ông, không gọi là đi xa, mà phải gọi là đi ngược lại truyền thống Phật giáo, vì Sư ông đã lập ra Dòng Thiền Tiếp Hiện, cho phép chư Tăng Ni có quyền lấy vợ lấy chồng (lập gia đình), như bản Tcbc 2005-0-13 của Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế đăng tải\.
Sư ông Nhất Hạnh vô cùng "tài giỏi"; "tài" xuất chúng,"giỏi" nhất trần gian; nên Sư ông thuyết tà thì đệ tử cho là chánh, nói trái thì đệ tử cho là phải, làm sai thì đệ tử cho là đúng, vẽ màu đen thì đệ tử bảo màu trắng\. Bởi vậy, cả hàng trăm Tăng Ni Phật tư? Làng Hồng, kể cả một số Phật tử tại Việt Nam đều răm rắp nghe theo mà không một giây phút đắn đo có cần phải nên suy nghĩ cân nhắc xem xét lại việc làm của mình có lợi hay hại đối với Dân tộc và Đạo pháp\.
Đau đớn thay! Sư ông Nhất Hạnh vốn đã được GHPGVNTN cưu mang nâng đỡ\. Nhưng sau khi thành đạt, Sư ông đã hai lần mang 2 đội hùng binh xấp xỉ 200 người về thiết lập giàn pháo cho Việt Cọng đặt súng lên đài pháo nát ngôi nhà GHPGVNTN, hại hết Tăng Ni vốn hiện đang trung thành với Giáo hội\. Đây chẳng khác gì "đốt nhà Chánh pháp"\?
Thảm thương thay! Những giọt nước mắt đã cạn\. Có còn một giọt nước mắt nào sót lại, con xin khóc cho Đạo pháp được trường tồn, Thầy Tổ được an khang, GHPGVNTN mau thoát khỏi cơn thịnh nộ ba đào sóng dữ, để cho con cháu của chúng ta sau này còn có một ngôi nhà Giáo hội CHÍNH THỐNG và Đạo pháp chánh nghĩa Như Lai mà nương theo\. Chứ không thôi mai này, khi Chánh Pháp suy tàn, GHPGVNTN bị diệt, Phật giáo quốc doanh chuyên phụng sự ma vương bành trướng, và Phật giáo Việt Nam hoàn toàn bị nền "Phật giáo Tiếp Hiện" thay thế, thì hiện tượng "người có tóc có vợ" đi lạy "người không tóc có vợ" qủa là khó coi lắm!
Sư ông Nhất Hạnh đã phạm liên tiếp sai lầm này đến sai lầm khác\. Vào năm 2001, sau vụ 9/11, hai tòa lâu đài ở New York bị quân khủng bố giật sập, giết hại mấy ngàn dân vô tội, thay vì Sư ông khuyên bảo bọn khủng bố hãy ngưng giết hại, thì Sư lại đến New York kêu gọi dân chúng Mỹ nên chịu đựng, khoan dung tha thứ, không nên chống trả lại quân thù\. Đây là sai lầm thứ nhất\.
Sai lầm thứ hai của Sư ông là về Việt Nam phối hợp với đảng CSVN để "giải oan" cho những cái chết không oan, còn những kẻ bị oan thì Sư ông không chú tâm để giải\. Thế là vào ngày 20/2/2007, Sư ông Nhất Hạnh cùng với cả hàng trăm Tăng thân làng Mai đã có mặt tại phi trường Tân Sơn Nhất để chuẩn bị tổ chức "Thủy Lục Giải Oan Bình Đẳng Cứu Bạt Trai Đàn" giải oan cho vong linh trên toàn ba miền đất nước\. Đọc bức thư của Sư ông Nhất Hạnh viết tại Đạo Tràng Mai Thôn ngày 18 tháng 11 năm 2006 gửi mời "Ngài Chủ Tịch Nhà Nước" Việt Cọng về tham dự lễ Giải oan mà cảm thấy buốt dạ\.
Cả thế giới lên án chuyến đi "giải oan" của Sư ông Nhất Hạnh và Tăng thân làng Mai\. Cả thế giới tỏ vẽ bất bình và thất vọng về sự quyết định sai lầm trầm trọng của những kẻ tự cho mình đã đạt đến mức cao nhất của "thiền định"\. Cả thế giới đang bồn chồn lo ngại cho tương lai của Phật giáo tại Việt Nam sẽ bị diệt vong trong nay mai dưới ách cầm quyền của Cọng sản sau chuyến đi "giải oan" này của Tăng Ni làng Mai\. Cả thế giới đang phấp phới âu lo cho sự tiếp tục chịu đựng giày vò của 80 triệu dân Việt Nam ngày càng gia tăng mạnh hơn dưới sức đàn áp của CSVN sau chuyến đi này của làng Mai sư ông Nhất Hạnh\. Cả thế giới đang phập phồng sợ hãi cho cảnh Tự do Dân chủ và Nhân quyền, vốn chưa bao giờ được ló dạng trên đất nước Việt Nam, rồi sẽ bị vùi dập chết tắt dưới guồng máy độc tài của CSVN sau chuyến đi "giải oan" này của làng Mai sư ông Nhất Hạnh\.
"Giải oan" đâu chẳng thấy, nhưng sự thật đã phơi bày: Sau khi Sư ông và Tăng thân làng Mai rời khỏi Việt Nam, oan nặng trĩu, oán chất đầy, những cánh cửa sắt ngục tù trên đất nước Việt Nam sẽ muôn đời khép kín\. Đây là dấu hiệu rõ ràng mà chúng ta sẽ thấy\.
Ở chùa Viên Giác, bang Oklahoma, trong ngày lễ Thượng tuần Rằm tháng Giêng, dưới sự tụ tập của đông đảo Phật tử, ngài Viện chủ, trú trì chùa Viên Giác đã nhận định chuyến đi của Sư ông Nhất Hạnh, đại khái như sau:
"Thầy (Trú trì chùa Viên Giác) đã mấy đêm trằn trọc suy nghĩ về chuyến đi giải oan của thầy Nhất Hạnh, cuối cùng Thầy quyết định phải nói rõ với các Phật tư?. Thiết thực nhất là trong lúc biết bao nhiêu nạn nhân ở Việt Nam bị đói khát bởi bão tố, thì thầy Nhất Hạnh lại dẫn cả hai trăm người tốn kém biết bao nhiêu tiền bạc, mà lại không giúp những nạn nhân bị bão lụt đó\. Đó là chưa nói về tác hại chuyến đi của thầy Nhất Hạnh đối với Phật giáo và Giáo hội PGVNTN."
Thầy Viện chủ chùa Viên Giác đã nhấn mạnh rằng: "Ngày nào mà Thầy còn sống, và còn trú trì tại chùa Viên Giác này, thì Phật tử của chúng ta đây phải phụng sư. Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất, và lý tưởng của chùa Viên Giác chúng ta là Đạo Pháp và Dân tộc, chứ không thể là "Đạo pháp và Cọng sản" được!"
Uy hùng thay! Cao cả thay! Phật tử xếp hàng ở dưới nghe lời hào hùng uyên diệu như thế phát sinh ra từ kim khẩu của ngài Viện chủ chùa Viên Giác mà cảm thấy trong lòng mình đang nở hoa, vui như hội pháo đầu xuân vang nổ\. Riêng tại tâm, con nghĩ rằng, trong sóng gió đảo điên, mầm danh lợi dễ bám, mà con thuyền Viên Giác chúng ta có một vị minh sư cầm lái rắn chắc kiên định như thế, thì Phật tử lo gì bị lạc đường, sợ gì đi không đúng hướng của Thầy Tổ đã vạch ra! Con kính xin đảnh lễ ngài Viện chủ chùa Viên Giác với tấm lòng kính phục nhất!
Cũng trong tinh thần vô úy của Phật giáo, ngài Hòa thượng Huyền Tôn đã quá đau lòng trước những thoái hóa mà Sư ông Nhất Hạnh và Sư bà Chân Không đang ngã vào chốn "tà ma ngoại đạo", nên ngài đã viết một bức thư gửi thẳng Thiền sư Nhất Hạnh, được trích đăng ở các webs (), hoặc (. Xin mời qúy vị vào đọc để thấy một Tu sĩ Phật giáo chân chính phê bình Sư ông Nhất Hạnh và Sư bà Chân Không\. Trong bức thư này, ngài Huyền Tôn đã cứng rắn, mạnh mẽ phản bác Sư ông Nhất Hạnh về ảo thuật dùng danh xưng "Bụt" để thay thế cho danh từ "Phật"\.
2) Luận bàn hai chữ "Giải Oan", Giáo sư Võ Văn Ái giáo huấn:
Giải oan đúng nghĩa của nó là gì \? Đối tượng để giải oan là ai\? Chúng ta hãy lắng nghe Giáo sư Võ Văn Ái phân tích trong cuộc phỏng vấn của Đài Phật giáo Việt Nam phát về Việt Nam hôm ngày thứ sáu 16.2.2007, như sau:
"Từ ngày có tin sau Tết sẽ tổ chức 3 Trai đàn Giải oan ở ba miền đất nước, thì dư luận người Việt ở hải ngọai thông qua các báo đài hay trên Internet rất sôi động về hai chữ Giải Oan\. Theo tôi, vấn đề quan thiết và chính yếu trong lúc này là Giải Oan cho ai \? Những ông bộ đội Miền Bắc chiến đấu cho lý tưởng Quốc tế Cộng sản, cho các lãnh tu. Lénine, Staline, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh họ hy sinh thân xác cho lý tưởng này, họ ý thức cái chết của họ là cái chết của những anh hùng, liệt sĩ\. Họ đâu có chết oan \? Quân sĩ Việt Nam Cộng hòa tham chiến trong lý tưởng bảo vệ tự do và dân tộc, cũng chết như những anh hùng giữ nước\. Họ có chết oan đâu \? Những người Vượt Biển ra đi lánh nạn độc tài Cộng sản, mong gióng lên trên thế giới Thông điệp tự do của một dân tộc bị áp bức\. Số người chết trên biển, theo Cao ủy Tị nạn LHQ, xuýt xoát một triệu người\. Người Vượt Biển ý thức về hành động Vượt Biển, về sứ mệnh tự do\. Nên họ cũng không chết oan, mà chết vì rủi ro, tai nạn\.
"Trái lại, điều phải công nhận là có những cái chết oan ức suốt 60 năm qua trên đất nước ta\. Đó là những đảng viên thuộc các đảng phái quốc gia bi. Việt Minh cộng sản cố tình thanh toán, giết oan từ năm 1945\. Trong cuốn sách "Nhận định về những Sai lầm tai hại của Đảng Cộng sản đối với Dân tộc và Phật giáo", Hòa thượng Thích Quảng Độ tả rõ cảnh Cộng sản thảm sát Sư phụ ngài, là Hòa thượng Thích Đức Hải, nơi sân đình làng Bặc ở tỉnh Hà Đông ngày 19.8.1945\. Hòa thượng cũng nhắc tới vu. Cải cách Ruộng đất, với con số xử oan, giết oan 700.000 người, những hầm chôn tập thể ở Huế khi Cộng quân chiếm lĩnh thành phố gây ra\. Không riêng Hòa thượng Quảng Độ, mà đã là người Việt Nam, thì từ Bắc chí Nam không ai là không biết các thảm cảnh khủng khiếp này\.
"Còn phải kể thêm những người bị hành quyết, bị chết mòn, chết đói, chết vì thiếu thuốc men trong hơn 150 Trại Cải tạo sau năm 1975\. Hai giáo sư người Mỹ, ông Karl Jackson và bà J\. Desbarats, ở Đại học Berkeley bên California đã làm một cuộc điều tra, nghiên cứu và lập thành hồ sơ Trại Cải tạo công bố năm 1984\. Theo hai vị này, thì thời khoảng 1975 đến 1983, có 65.000 tù nhân bi. Công an cộng sản hành quyết trong các Trại Cải tạo\. Chưa kể đến số người chết vì bệnh, vì bị ngược đãi, vì bị bị trúng mìn khi đi gỡ mìn theo lệnh quản giáo, hoặc số tù nhân tự tử\.
"Đấy, giải oan là giải oan cho những vong hồn bị bức tử như thế, bằng tấm lòng thành thật và tinh khiết, với sự hộ trì trang nghiêm của một tập thể Tăng già\. Đây là chuyện linh thiêng, chứ không phải là chuyện đùa giỡn hay bốc đồng theo thế cuô.c\.
"Trong bản văn bi hùng độc nhất vô nhị của nước ta do thi hào Nguyễn Du sáng tác, có tên là Văn tế Thập loại chúng sinh, thì mười loại chúng sinh kể ra trong bài văn tế, những người chết mà tôi vừa kể trên chỉ nằm trong hai phần nhỏ ở loại thứ mười mà thôi\. Lọai chúng sinh thứ mười trong bài văn tế của Cụ Nguyễn Du gồm có : kẻ ăn mày chết cô đơn, người tù chết trong ngục, hài nhi chết yểu và người chết vì các nạn\. Đấy là mười loại chúng sinh thường thấy ở thời của Cụ Nguyễn Du, mà người Cộng sản gọi là " thời phong kiến"\. So ra, chúng ta phải giật mình kinh hãi cho quá nhiều lọai người chết dưới triều đại Xã hội Chủ nghĩa ngày nay, nhưng các hạng người này chưa hiện diện trong Thập lọai chúng sinh ở thời đại cu. Nguyễn Du\. Tôi muốn mở ngoặc ở đây để nói tới quan điểm lịch sử sai lầm của một số sử gia Cộng sản ở Hà Nội\. Tại Việt Nam không hề có thời nào có thể gọi là thời phong kiến theo định nghĩa của từ phong kiến bên Châu Âu thời trung cổ\. Cũng không hề có chế đô. Nông Nô dưới thời Lý, thời Trần như sử gia Cộng sản Hà Nội học mót và a dua theo quan điểm Mác - Lê Nin\.
3) Phát huy nhận định của GS Võ Văn Ái:
Đúng như Gs Võ Văn Ái nhận định, những chiến sĩ hy sinh trong chiến tranh vì phục vụ cho lý tưởng đấu tranh của họ thì không thể gọi là chết oan\. Những người chết vì lý tưởng tìm tự do trong hành trình vượt biên vượt biển cũng không thể gọi là chết oan. Tóm lại, chết cho một lý tưởng nào đó, không gọi là oan uổng\. Thế thì, ai là những người đã chết oan, và vụ chết như thế nào gọi là chết oan một cách quy mô để buộc lòng Sư ông Nhất Hạnh phải xuống lòng "từ bi" đến nổi đích thân về tại Việt Nam để giải oan cho họ\? Nói về nỗi oan, trên Việt Nam hiện có hai lãnh vực:
1) Nỗi oan của người chết: Như GS Võ Văn Ái chỉ rõ trên, là những cái chết oan uổng của hàng triệu dân chúng miền Nam trong thời kỳ quân Cọng sản Bắc việt tiến quân xâm chiếm miền Nam 1945 - 1975\. Cái chết oan uổng của gần triệu người trong cuộc cải cách ruộng đất 1954 mà không kịp trăn trối do CS gây nên\. Cái chết oan uổng của hàng chục ngàn người trong những mồ chôn sống tập thể ở Huế vào năm Mậu Thân (1968) do CS gây nên\. Cái chết oan uổng của hàng ngàn trí thức gia trong vu. Nhân văn Giai phẩm do CS gây nên\. Cái chết của hàng chục ngàn binh sĩ Việt Nam Cọng hòa trong các trại tù cải tạo do CS gây nên\. Tội ác này đã do chính bàn tay sắt máu của Cọng sản gây ra\. Những linh hồn này đã bị chết oan ức dưới những hành động gian ác của CS nên họ rất oán hận CS\. Muốn cho những linh hồn này được siêu thoát, tại sao Sư ông không kêu gọi đảng CSVN thiết lập những đài tưởng niệm tại Huế, Hà Nội, Sài Gòn, tại những nơi CS đã gieo oán, rồi bảo họ qùy xuống sám hối van xin những oan hồn ấy tha tội\? Bây giờ Sư ông làm công cụ cho CS đến "giải oan" cho họ, liệu oan ức của họ có được giải không, hay là oán của họ tăng thêm dần và đổ vào Sư ông nữa?!
2) Nỗi oan của người sống hiện tại: Đó là nỗi oan của bao nhiêu nhân sĩ vì tương lai của đất nước và dân tộc mà nói lên nguyện vọng phải bi. CS bỏ tù, của bà con bị cướp đoạt tài sản không được cứu xét, của biết bao thiếu nữ bi. CS lừa đảo mang đi bán trinh, của biết bao người dân bị bắt bớ trái phép và ghép tội tùy tiện dưới luật rừng rú của CS, của những tôn giáo chỉ muốn sinh hoạt tôn giáo một cách thánh thiện ngoài vòng kềm chế của Mặt trận Tổ quốc mà CS vẫn không cho, v.v\. Những người này bi. CS bắt bớ, đánh đập, hành hạ, tra trấn dã man, đành nhắm mắt chịu trận không còn pháp luật để chở che! Họ đang sống mà bị oan như thế, nếu chết thì bị oan uổng đến dường nào\? Tại sao Sư ông không từ bi đi giải oan cho những người đang quằn quại một cách đau thương, oan ức, thống thiết dưới ngục tù bằng cách lật đổ chế độ bất nhân hoặc bảo chúng mau buông dao đồ tể \?
Suy cho cùng, Sư ông Nhất Hạnh tuy có "tâm" muốn chẩn bạt giải oan, nhưng "cái biết" của Sư ông cạn cơ.t\. Vả lại, Sư ông thường hay đóng chặt bốn cánh cửa phòng Làng Mai để "thiền" trong bóng tối, nên thiếu ánh sáng, không phân biệt được chỗ đục chỗ trong, phe tà phe chính\. Thiền đã bao năm mà chưa tỉnh thức! Tóm lại, "tâm" tuy có, nhưng "thức" thì không, nên "giải oan" những âm hồn không oan chẳng cần muốn giải, để gieo oán thêm cho 80 tiệu dân đang sống trong cảnh oan khiên là một việc làm vô ích!
Vì bất "thức", nên Sư ông và hai trăm đệ tử làng Mai đi về Việt Nam để giải oan mà không biết giải cho ai, đối tượng và nguyên nhân gây ra oan trái là gì\. Vì vậy mà đã phạm vào một trong "Tam sự bất tri" là "hành bất tri kỳ đạo"\. Đi, không biết mình đi đường nào; hay nói cho rộng hơn là thực hành đạo Như Lai nhưng không biết ý nghĩa của đạo Như Lai\.
Bị đánh thì đau\. Bị thọc léc thì nhô.t\. Muốn khỏi bị đau, bị nhột thì cản người ta đừng đánh và đùng thọc léc nữa\. Tại sao lại khuyên bảo nạn nhân cứ chịu đựng để cho kẻ ác cứ tiếp tục đánh thêm\? Do đó, muốn giải oan cho dân tộc thì phải giật sập chế độ ác ma Cọng sản Việt Nam\. Đây là phương pháp duy nhất và thiết thực nhất! Không còn phương pháp khác để lựa chọn!
4) Kết luận:
Khổng Tử có dạy: "Chính trị đứng đắn thường chú trọng đến tiên sư\. Chính trị lưu manh hay chú trọng đến tục sư\. Nếu thiên hạ ai cũng quan tâm đến việc làm người thì chính trị khó bịp; còn thiên hạ ai mà quan tâm đến việc làm tiền thì chính trị tha hồ bịp."
Đúng vậy! Thuở xưa, nền móng chính trị đứng đắn ở thời Đinh Lê Lý Trần, thường chú trọng đến minh sư, tiên sư để làm cho đạo đức vinh hoa, quốc gia thăng tiến, muôn dân an lạc\. Ngày nay, chính trị lưu manh dối trá bất đạo như nhà nước Cọng sản Việt Nam thường hay chú trọng đến những kẻ tham danh tham vọng, dụng đạo cầu danh; vì thế nên hạng tục sư, ma sư lấp ló khắp nơi để mua danh bán đạo \. Thậm chí những kẻ ở xa nửa qủa địa cầu cùng tranh nhau bu tới hành nghề bám lợi, dù biết rằng ló ra là bị phản bác khắp nơi nhưng dục lợi vốn đã làm mờ lý trí!
Đức Phật đã có dạy: Đừng có vội vã tin vào những điều Phật nói, mà hãy suy gẫm và so sánh với các lời của các vị giáo chủ khác xem thử nó có hợp lý và bổ ích không trước khi thực tâ.p\. Thế tại sao Sư ông không chịu bỏ ra một vài giây phút để suy luận về ý nghĩa "giải oan" và hiện trạng ở quê nhà xem coi chính sự việc của Sư ông làm có ý nghĩa gì, lợi hay hại, đối với 80 triệu dân quốc nội nhỉ\?
Đã được sinh ra làm người, ai cũng có một cái đầu và bộ não tạng để suy xét cái gì đúng, cái gì sai để chấp nhận hoặc phản bác\. Tại sao mình cũng có bộ óc như người ta mà lại để cho người ta sai khiến\? Cả hàng trăm Tăng thân làng Hồng chẳng chịu dùng đầu óc của mình để quán xét, mà lại "bế quan não tạng" của mình, mù mờ tin theo kiểu "giải oan" bá đạo vụng về của Sư ông Nhất Hạnh, là một sự tiếp sức trong tiến trình tiêu diệt Giáo hội Phật giáo Việt Nam chính thống của CSVN\.
Vì Sư ông lợi dụng danh nghĩa để làm những việc di hại to tát lớn lao vô cùng đối với Chánh pháp và Giáo hội PGVNTN truyền thống, thì bổn phận của tứ chúng Phật tử bắt buộc phải lên tiếng để cho Chánh pháp khỏi bị băng hoại, và GHPGVNTN mãi được trường tồn\.
Hiện nay, phong trào xuống đường biểu tình của người Việt hải ngoại lan tràn rộng rãi và mạnh mẽ trên khắp năm châu nhằm phản đối chính sách đàn áp tự do tôn giáo và đánh đập các nhân sĩ tại Việt Nam một cách quá ư khốc liệt trắng trợn quy mô; tiêu biểu nhất là các phong trào đấu tranh đòi chính quyền Hà Nội lập tức trả tự do cho các nhà đấu tranh dân chủ tại Việt Nam\. Thời gian và nguyên do chính đã tạo cho nhà cầm quyền Hà Nội thực hiện chính sách đàn áp sắt máu sau này, đều do George W\. Bush và Thích Nhất Hạnh gián tiếp tạo điều kiê.n\.
Tóm lại, bà con hải ngoại chúng ta đang cố sức tìm cách dập tắt ngọn lửa đàn áp nhân quyền dưới bàn tay sắt máu của Cọng sản, trong lúc đó Bush và Sư ông Thích Nhất Hạnh đổ thêm dầu vào lửa! Bạn thù đã phân minh, kính mong qúy thân hào nhân sĩ hãy mau gióng lên tiếng nói! Máu chảy ruột mềm bà con ạ! Mình chính xuất phát từ người Việt, mang dòng máu Việt, nếu mình không lo cho Dân tộc Việt mình thì không ai lo cho cả\. Người ngoại quốc chỉ ngó đến cái lợi của họ mà thôi, đừng có trông mong gì đến họ! Người trục lợi nếu còn có lương tâm và tình người, thì thân nhân mình đỡ một chút; còn những người mất hết lương tâm và tình người, thì hậu qủa thật khó lường!
Xin có thơ rằng:
Sư Ông Đi Giải Oan
Sư ông làng nọ qủa "từ bi"
Rễ ngọn bất minh hóa bị khi
Khủng bố, chẳng khuyên ngừng búa tể
Chúng hiền, lại bảo nín mồm đi
Oán thù đảng tạo, tội không trích
Tang tóc dân ôm, oan cái chi\?
Phải biết đâu là gốc tội lỗi
Bi mà thiếu trí, chẳng ra gì!
Không Hóa
|
| | |
|
|