Đề Mục
   Trang Nhà
 Xã Hội
 Thế Giới
 Văn Học
 Trang Thơ
 Biên Khảo
 Quan Điểm
 Nghệ Thuật
 Quốc Nội Đấu Tranh
 Hải Ngoại Đấu Tranh
 
Nghệ Thuật
 
 
Nước Việt Online
   Bài Lưu Trữ
 Ban Biên Tập
 Mục Lục Tác Giả
 Liên Lạc NV Online
 Cách Vượt Tường Lửa
 
Diễn Đàn Nước Việt
 
 
 
31-8-2007 -- Hải Ngoại Đấu Tranh
Các Vấn Đề Đối Với Phật Giáo Và Con Đường Của Phật Tử Việt Nam: Bàn Về Đại Hội Mississauga Ngày 21 - 23/9/2007


Ts Nguyễn Bá Long


Người viết bài này xin được nói ngay lập trường của mình là TRIỆT ĐỂ ĐỐI VỚI CS VÀ TAY SAI, dù là về mặt người dân hay tôn giáo, và chỉ có một đường lối duy nhất là NỔI DẬY LẬT ĐỔ dành cho Đảng NGOAN CỐ và CHUYÊN MÔN NÓI LÁO CSVN. Tuy là TRIỆT ĐỂ và TỬ CHIẾN đối với CS, nhưng tác giả dùng lối phân tích khoa học chứ không phải tuyên truyền một chiều để lấy phần thắng. LẬP TRƯỜNG là một chuyện, nhưng KHOA HỌC lại là chuyện khác, cho nên bài viết sau đây cố gắng phân tích các sự kiện để rút ra một số kết luận khoa học, nhằm giúp cho Giáo Hội PGVNTN là Giáo Hội đang tranh đấu cho nhân quyền, dân chủ và tự do tôn giáo tại VN hiện nay, tìm ra được hướng đi trước những khó khăn và nguy cơ do CS và tay sai mang lại.

Tác giả đã điện đàm trao đổi khá lâu với các vị lãnh đạo GHPGVNTN Hải Ngoại (Hòa Thượng Phó Chủ Tịch Nội Vụ và Thượng Tọa TTK) cũng như với Hòa Thượng Thượng Thủ Thích Tâm Châu và GS TTK Giáo Hội PGVN Trên Thế Giới (GS Vũ Văn Thái, Tổ Đình Từ Quang Montréal) trước khi viết bài này để thấu hiểu nội tình của Phật Giáo hơn nữa, mặc dù cũng đã theo dõi từ lâu và biết được nhiều điều, qua các liên hệ tranh đấu và cá nhân trong nhiều năm qua, với các tăng sĩ Phật Giáo ở Canada, Hoa Kỳ v.v.

I. Ý HƯỚNG CƠ BẢN CỦA CS VÀ PHƯƠNG CÁCH ĐỐI PHÓ VỚI GIÁO HỘI PGVNTN

Đối với CSVN, chỉ có một trong ba phương hướng sau đây được áp dụng đối với tôn giáo:

- Tiêu diệt

- Thống thuộc (Mặt Trận Tổ Quốc)

- Hạn chế và vô hiệu hóa

Tiêu diệt là cái đích cao nhất đối với CS, nếu có thể được, cho một tôn giáo; nhưng thời đại hiện nay thì việc này khó; nên CSVN tạm thời bằng lòng với việc "quốc doanh hóa" tôn giáo; nghiã là đặt mọi tôn giáo dưới chiếc dù của Mặt Trận Tổ Quốc. CSVN đã thành công đối với Cao Đài, PG Hòa Hảo, và một phần Phật Giáo. Nhưng tiếc thay họ đã thất bại với GHPGVNTN lãnh đạo bởi Đức Tăng Thống Thích Huyền Quang và HT Thích Quảng Độ. Trong những năm qua, CSVN đành phải chấp nhận phương thức cuối cùng như một thực tế: Hạn chế và vô hiệu hóa mọi hoạt động của Giáo Hội PGVNTN, nhưng không ngừng vận dụng mọi phương cách và âm thầm mua chuộc, tuyển mộ, câu nhữ, lung lạc v.v. để quyết đạt mục đích cuối cùng: QUỐC DOANH HÓA GIÁO HỘI PGVNTN BẰNG BẤT CỨ GIÁ NÀO!

* Nỗ lực thứ nhất: Cuộc hội kiến PHAN VĂN KHẢI - THÍCH HUYỀN QUANG cách đây 4 năm, nhân HT Thích Huyền Quang ra Hà Nội giải phẩu mắt. HT Thích Huyền Quang nói về chuyện phục hoạt GHPGVNTN thì Phan Văn Khải nói rõ rằng chỉ có một Giáo Hội Phật Giáo chứ không có hai, nghiã là PVK muốn Quốc Doanh Hóa GHPGVNTN\.

* Nỗ lực thứ hai: CSVN dùng THÍCH NHẤT HẠNH để khuyến dụ và lôi kéo GHPGVNTN thống hợp với Giáo Hội Phật Giáo VN - nghiã là Giáo Hội Quốc Doanh. THẤT BẠI! vì HT QUẢNG ĐỘ không thèm tiếp THÍCH NHẤT HẠNH. Mới đây nhất, Thích Nhất Hạnh ngã hẳn về CSVN với TRAI ĐÀN GIẢI OAN, và không còn giả đò đứng giữa để khuyến du./mời gọi GHPGVNTN. Vì Thích Nhất Hạnh đã lộ mặt TAY SAI CỘNG SẢN nên bị Phật tử tẩy chay; nhất là các giới tranh đấu. Hiện giờ Thích Nhất Hạnh rút về cố thủ đi đường ngầm, vì bị chỉ trích quá mạnh mẽ, nhất là về đường lối phóng túng trong lý thuyết "Thiền Tiếp Hiện" của ông.

* Bây giờ, CSVN khai triển một nỗ lực lớn nhất qua bao công trình xây dựng, mua chuộc, tuyển nhân sự và khai triển công tác nằm vùng; nhằm phá vỡ GHPGVNTN - cái gai trước mắt đang cứu giúp Dân Oan.

VC và tay sai đang làm gì?

Xin xem tiếp mục II và III dưới đây.

II. ĐỐI VỚI GHPGVNTN QUỐC NỘI:

CSVN đang công khai hóa hai điều kiện để GHPGVNTN phục hoạt:

(1) HT Huyền Quang và Quảng Độ không còn lãnh đạo GHPGVNTN

(2) Bỏ chữ THỐNG NHẤT, tức thành GIÁO HỘI PGVN, tức là Giáo Hội Quốc Doanh hiện nay.

Bằng các phương pháp đã áp dụng cho ĐVH trong tù, CSVN chắc chắn là sẽ thành công trong việc quốc doanh hóa GHPGVNTN nếu đặt được con bài THÍCH TUỆ SĨ lên thay cho HT THÍCH QUẢNG ĐỘ. Lật tẩy điều này ra sẽ làm nhiều Phật tử thảng thốt, vì cái bản án tử hình như đã là một cái mộc che cho THÍCH TUỆ SĨ nếu người nào đó nói rằng THÍCH TUỆ SĨ đâu phải là loại người màng danh lợi! Có lẽ đầu tiên đúng như thế, và CS cũng biết được điều đó, nên dùng phương pháp "mưa dần thấm đất", đã đễ dãi từ từ và lân la để dần dần đi đến kết thân và thuyết phục Thích Trí Siêu cũng như Thích Tuệ Sĩ lúc nào họ không hay! Cái này nguy hiểm vì VC chơi trò "ĐỐI XỬ TỐT!" để Trí Siêu và Tuệ Sĩ chịu hàm ơn, rồi qua ngày chầy tháng lâu lắm mới đề xuất cái này cái kia. Khi mình đã chịu ơn người nào thì khó mà từ chối! Đó là phương pháp VC vẫn hay dùng đối với nhiều thành phần cựu quân nhân và lãnh đạo VNCH trong các trại cải tạo, và đáng ngạc nhiên là tỷ lệ thành công rất lớn. Đối với PG, CSVN đã bắt được ba con cá lớn bằng phương pháp này: ĐVH, Trí Siêu, Tuệ Sĩ. ĐVH thì đã chủ trương treo hai cờ sau khi ra hải ngoại, còn Thích Trí Siêu (Lê Mạnh Thát) và Thích Tuệ Sĩ thì đã cộng tác trong hội thảo: "THÁCH THỨC và CƠ HỘI" của Giáo Hội Phật Giáo VN (Quốc Doanh) do sư nằm vùng trước 1975 THÍCH MINH CHÂU chủ trì. Trong hội thảo này lại có cả những tên tuổi như TRẦN QUANG THUẬN, còn Thích Tuệ Sĩ thì thuyết trình về kinh tế. Thấy thế thì biết Phật Giáo Quốc Doanh của CSVN chiêu dụ được nhiều tên tuổi bằng nhiều phương pháp khác nhau, chứ không phải chỉ một hai. Những trí thức cơ hội như TRẦN QUANG THUẬN, BÙI NGỌC ĐƯỜNG v.v. chúng ta không ngạc nhiên, nhưng với TRÍ SIÊU và TUỆ SĨ thì nhiều người ngạc nhiên, vì cái mác "tử hình" và cho rằng những con người đó không thể khuấùt phục được. Nhưng CS có phương pháp của họ là: "mưa dần thấm đất"; và những người cho rằng không thể khuất phục được đã "tự mình" khuất phục lúc nào không hay, vì chịu hàm ơn. Có một người tù CS đã không chấp nhận hàm ơn và không bao giờ khuất phục, đó là LÝ TỐNG, nhưng tiếc thay là VC đã hay hơn, đối với nhiều con cá lớn khác, đã áp dụng phương pháp "mưa dần thấm đất" và "ưu đãi" tạo "hàm ơn" để người ta tự biến đổi lúc nào không hay. Đó là thực tế đã xảy ra cho ĐVH, Trí Siêu, Tuệ Sĩ, những con cá lớn của Phật Giáo chứ không phải người thường.

III. ĐỐI VỚI GHPGVNTN HẢI NGOẠI:

Bây giờ thì nội bộ GHPGVNTN Hải Ngoại đã nẩy sinh ra hai nhóm: Nhóm A chết sống với đường lối của GHPGVNTN lãnh đạo bởi HT Huyền Quang và Quảng Độ, ở Hải Ngoại là Văn Phòng II - VHĐ lãnh đạo bởi các thầy Hộ Giác, Viên Lý. Nhóm B cực lực tuyên truyền cho con bài Tuệ Sĩ, với mưu định sẽ là người thay thế cho HT Quảng Độ và được CSVN chấp nhận. Tất nhiên CSVN biết rõ Tuệ Sĩ sẽ đem GHPGVNTN sáp nhập với Giáo Hội PGVN (Quốc Doanh), và sẽ không còn giáo hội truyền thống dân lập nữa. Đó là con đường của Nhóm B đang theo và đang dùng mọi cách để tuyên truyền cho Tuệ Sĩ, trùng hợp với kế hoạch của CSVN loại HT Quảng Độ để có cơ sáp nhập GHPGVNTN vào Giáo Hội Quốc Doanh (Giáo Hội PGVN). Nhóm này cũng gồm nhiều tăng sĩ theo khuynh hướng Nhất Hạnh (nay đã công khai bắt tay với VC), đặc biệt là ở Canada (ở Canada hiện chỉ còn Thượng Tọa Thích Thiện Tâm - Edmonton - là người quyết lòng sống chết với đường lối của GHPGVNTN lãnh đạo bởi Văn Phòng I và Văn Phòng II Viện Hóa Đạo của qúy HT Huyền Quang và Quảng Độ, Hộ Giác). Hiện nhóm B đã xây dựng được 4 pháo đài tại hải ngoại cho mặt trận tạo thế lực đẩy đường lối thỏa hiệp với CSVN thành hiện thực (qua vị Phó CT Nội Vụ Văn Phòng II - VHĐ cho biết):

(1) Pháo đài Canada tại Mississauga.
(2) Pháo đài Chicago tại Chùa Trúc Lâm (ĐĐ Hạnh Tuấn)
(3) Pháo đài San Diego tại Chùa Phật Đà (Thích Nguyên Siêu)
(4) Pháo đài Florida (Orlando) tại Chùa Pháp Vũ (Thích Nhật Trí).


Nhóm B có liên hệ chặt chẻ với nhiều thầy Quốc Doanh (các thầy Quốc Doanh trong nước thường hay ra thăm các vị này. Chính tác giả đã được tiếp xúc với một vài thầy Quốc Doanh này) và đặc biệt là Thiền Sư Nhất Hạnh (người tổ chức Trai Đàn Giải Oan dưới sự yểm trợ của CSVN)

IV. ĐẠI HỘI TẠI MISSISSAUGA VÀ CON ĐƯỜNG TƯƠNG LAI CỦA PHẬT GIÁO VN

Bây giờ thì rõ ràng CSVN đã chiêu dụ và mua chuộc được một số nhân sự nguyên là của GHPGVNTN để thực hiện ý đồ HOÀ HỢP HÒA GIẢI, THỎA HIỆP VỚI VC, QUỐC DOANH HÓA GHPGVNTN; và số lượng những nhân sự này đáng chú ý chứ không phải chỉ một hai kẻ vô danh tiểu tốt. Bằng phương pháp "mưa dần thấm đất" và mua chuộc bằng tiền bạc, thế lực, giáo thuyết (đặc biệt Thích Nhất Hạnh), CSVN đã làm cho nhiều tăng sĩ PG thấy gần với CS hơn là Công Giáo, thấy thỏa hiệp với CS thì có lợi hơn (tức là hoạt động dễ dàng hơn để bành trướng thế lực, như là xây chùa, phát triển cơ sở, "làm văn hóa" - tất nhiên chỉ những tác phẩm hay xuất bản có lợi cho VC -, xuất ngoại, quyên tiền, và đặc biệt hơn hết là tạo danh lợi, địa bàn, mở rộng tín đồ, phát triển cơ sở - như xây chùa chiền tu viện cho lớn; nói tóm lại là có lợi cho bản thân và phe nhóm cũng như hoạt động dễ dàng. Họ so sánh tu sĩ GHPGVNTN với một số giám mục, linh mục quốc doanh bên Công Giáo, và cả những tu sĩ quốc doanh PG, thấy những người này xuất ngoại liền tù tì, quyên tiền như nước, người đưa kẻ rước; khác với các tu sĩ tranh đấu cho tự do tôn giáo, chỉ có khốn quẫn và đi tù - như LM Nguyễn Văn Lý chẳng hạn\. Thói đời là vậy; người ta phù thịnh, dù là tu sĩ hay là người thường cũng vậy, cứ cái lợi đã! Chính nghiã hay Dân tộc là con số không trước cám dỗ của danh lợi và đồng tiền, chùa to, nhà thờ lớn, tín đồ cung phụng ra vào tấp nập v.v.). VC bây giờ dùng tiền, cho nên các cơ sở tôn giáo dính vào mortgage lớn lao đều là cái đích nhắm của VC hết. Mà thói đời thì tham, thích tiếng, thích cạnh tranh, cái gì cũng muốn cho to, cho bề thế, kể cả các thầy, linh mục, giám mục v.v., thành ra nhiều con chim bị ná CS không tránh được; cũng giống như bọn tay sai tổ chức văn nghệ mời văn công trong nước hay mời Duyên Dáng VN vậy đó! Có tiền là chết hết! Chỉ trừ các chiến sĩ quyết tử với CS thì may ra! Do đó chúng ta không ngạc nhiên khi thấy những người trước đây trong Giáo Hội PGVNTN nay xa rời Giáo Hội Chân Truyền và muốn thỏa hiệp với CS. Họ sẽ làm mọi cách để thực hiện các ý đồ của họ\. Giáo Hội PGVNTN, và ngay cả qúy Hòa Thượng Huyền Quang, Quảng Độ cũng không cản được. Trong hoàn cảnh đó; các Phật tử quyết tâm hộ trì Giáo Hội PGVNTN tranh đấu cho tự do tôn giáo và dân chủ, nhân quyền của VN thì hãy quan sát kỹ những đại hội nào do chính Giáo Hội PGVNTN - Quốc Nội hay Hải Ngoại (tức Viện Hóa Đạo I hay VHĐ II) đứng ra tổ chức; tức nhiên đó là CHÍNH DANH, còn những đại hội nào không do Văn Phòng I hoặc Văn Phòng II VHĐ đứng ra tổ chức hoặc bổ nhiệm người tổ chức bằng văn thư, với ấn ký của HT Quảng Độ (VHĐ) hoặc Hộ Giác (VP II - VHĐ), thì xin Phật tử kiểm soát lại; còn các tu sĩ tiếng làthuộc GHPGVNTN trước đây, nay cũng đã phân hóa nhiều\. Phải biết là họ làm cái gì, để thực hiện kế hoạch của GHPGVNTN tranh đấu cho dân chủ, nhân quyền và tự do tôn giáo; hay để tìm cách lập giáo hội độc lập thỏa hiệp với CSVN, làm phân tán giáo hội PGVNTN trong thực tế theo kế hoạch của CS. Nếu chúng ta quyết tâm tranh đấu cho tự do tôn giáo, nhân quyền và dân chủ cho VN, thì việc chúng ta phải làm là hỗ trợ tối đa cho GHPGVNTN (hiện đang tiếp cứu Dân Oan tranh đấu quốc nội), chứ đừng tiếp tay cho phe phái phân hóa Giáo Hội và đem GHPGVNTN cúng cho Quốc Doanh Cộng Sản.

Mấy lời tâm huyết của một trí thức quyết tâm bảo vệ Đạo Pháp và hết lòng vì nước, sẵn sàng thí mạng với CS.

* TS NGUYỄN BÁ LONG là Tổng Đại Diện kiêm Phát Ngôn Viên Hiến Chương 2000, người viết quyển "Chaos Theory on the Turbulence and Ruin of the Socialist Republic of Vietnam" (Lý Thuyết Loạn Biến về sự Sụp Đổ của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghiã Việt Nam): lý thuyết chính trị Việt Nam viết bằng toán và vật lý hiện đại (Chaos Theory). Tác giả hiện đang phát động "CAO TRÀO THÍ MẠNG VỚI CỘNG SẢN" trong các tầng lớp đấu tranh và quần chúng nhân dân nhằm đẩy Đảng CSVN đến tận cùng tuyệt lộ, một hướng giải quyết vấn đề VN bất bạo động nhưng đầy hiệu qủa, một khi dấy động được PHONG TRÀO QUẦN CHÚNG rộng khắp Quốc Nội - Hải Ngoại (xin tham khảo Giải "TUỔI TRẺ VIỆT NAM & MÙA XUÂN THĂNG LONG" Năm Mậu Tý 2008, với Giải Nhất 3000 Mỹ Kim, đã được phát động trên các phương tiện truyền thông đại chúng - nhất là internet, ra toàn hải ngoại và về trong nước. Hạn chót nhận bài dự thi: 26-11-2007, địa chỉ gửi bài dự thi: vietmarketing2@eol.ca)

THAM KHẢO THÊM CHO PHẦN NÀY: Xin xem thêm bài viết của Tì Kheo Thích Thiện Tấn ở sau.

--------------------------

TÀI LIỆU THAM KHẢO:

Nguồn : TinParis.net

Lời tâm sự

Thích Thiện Tấn

Kính chư vị thiện hữu tri thức !

Lâu nay trên các E.mail, trên các diễn đàn đấu tranh cho Tự Do Dân Chủ Nhân Quyền, thường thấy các E.mail với nội dung tự xưng là những nhà sư, Nhóm Phật giáo vì Dân tộc với tiêu chí là “hoằng pháp và làm văn hoá” tự cho là theo đúng con đường của Đức Phâ.t. Nhưng qua nội dung các E.mail đó, chỉ thấy toàn đả kích các tôn giáo khác (như Thiên chúa giáo), cùng các bậc lãnh đạo trong GHPGVNTN. Lại còn cho là có Đảng Phật….., Đảng Pháp…., Đảng Tăng…..,viết lách sửa đổi kinh điển, cho những gì mình nói ra là chân chính, rồi kết luận hàm hồ rằng : những kinh như Di Đà, Địa Tạng, Phổ Môn là những “Kinh điển nguỵ tạo” thuộc dạng mê tín dị đoan. Rồi bài xích, chê bai, bôi bác.

Qua những E.mail đó, tôi liên tưởng đến lời huyền ký của Đức Phật là : “Trong đời mạt pháp ma quân đầu thai làm tỳ kheo, ham lợi dưỡng, thích đệ tử đông, lôi kéo cấu kết làm cho mọi người mất tín tâm ; không tin nhân quả, thuyết tà pháp, bác bỏ chánh pháp của Như Lai…những hạng tỳ kheo như thế nhiều vô số kể….”

Biết là thế, nhưng làm sao tránh khỏi bùi ngùi, xin mượn mấy câu thơ của một tác giả nào đó tôi không nhớ tên là :

Ngày nay nhân phẩm xuống giá rồi
Chỉ có thực phẩm lên giá thôi
Lương tâm giá bèo hơn lương thực
Chân lý chân giò, một giá thôi.

Để nói lên rằng, những người tự xưng là “Thích tử xưng bần” là “Sứ giả Như lai” lại phá hoại giáo pháp của Bổn sư, cấu kết quan quyền, ham mê danh dự lợi dưỡng ; đó là những người không sợ tội lỗi, không có tàm quý, không biết hổ thẹn, không đọc kinh điển nghiền ngẫm lời Phật dạy, học làm theo hạnh Phâ.t. Mà trong vô số những mẫu chuyện của Ngài, của chư Bồ tát Thánh chúng đã làm, đã trải qua.

Như trong Kinh Luận đã nói. “Một thời Bồ tát sanh vào nhà một người làm nghề đồ tể. Bồ tát suy nghĩ. Tại sao ta lại sinh vào nhà tà kiến thế này. Khi lớn Bồ tát nguyện giữ giới Không sát sanh. Cha mẹ vì muốn con nối theo nghề cha, nên mới đem một con dê và lưỡi dao cùng Bồ tát nhốt vào một căn phòng bảo rằng. Muốn được ăn uống thì phải giết chết con dê mới được ra. Bồ tát suy nghĩ, ta từ vô lượng kiếp, từng làm nhiều thân gây bao sát nghiệp, chẳng làm lấy được ích lợi cho ai, nay nếu tạo thêm sát nghiệp, mất chủng tử từ bi, oán đối chất chồng, tử sanh vay trả, biết ngày nào được quả giải thoát. Nghĩ thế rồi, Bồ tát tự đoạn thân mạng….”.

Đó mới thật là Bi, Trí, Dũng. Chứ không phải Dũng là xông vào nơi gươm đao như những thời đấu tranh năm 63. Nói đúng hơn, đó chỉ là một sự can đảm của Thế gian mà thôi. Đã là chuyện thế gian, thì sự can đảm đó cũng phải có điều kiện để phát sanh, đâu có thể hàm hồ cho là “Dũng” là hùng lực của bậc Thánh đươ.c. Lại một câu chuyện nữa về một ông sa di vì giữ giới không dâm dục, mà tự kết liễu sanh thân….

Giới luật Phật chế, không đồng như các tôn giáo khác. Như giới về dâm dục, trong Đại Trí Độ luân có nói “giới của ngoại đạo có thể chế là không phạm, trong những trường hợp bị bắt buộc, bị khủng bố ép uổng….nhưng trong luật Phật, nếu khởi tâm dù chỉ lấy một ngón tay chạm vào nữ nhân cũng bị phạm…”. Vậy thử hỏi, những người như Nhất Hạnh, Nhật Từ…đã làm được chưa mà đặt ra bao nhiêu là điều trái ngược với lời Phật dạy, không chính thuận với giải thoát, lại xiển dương thiền ôm, thiền nằm….làm rối loạn lòng người, lại cho như thế là thực tập để Hiểu và Thương, đúng là đại ma quân hết chỗ nói, còn lôi kéo được những tên nhóc con, không biết Phật Pháp được bao nhiêu mà đòi dùng gậy “Lâm Tế” đập đầu người khác, thật mục hạ vô nhân dưới mắt không người vậy, không tàm không quí, điều mà trong Kinh Di Giáo có nói “Tàm quí là trang sức quí giá nhất trong mọi thứ trang sức, người không tàm quí, giống như cầm thú vậy”

Nhưng vì sao những hạng người đó không biết hổ thẹn, lại còn có đồ chúng quyến thuộc ủng hộ vây quanh. Chúng ta nên quán chiếu để thấy rõ rằng : dù trong thời nào, xứ nào, cảnh giới nào, mọi người mỗi cá nhân, đều có quyến thuộc bằng hữu của nhau ; nhỏ thì trong gia đình, hơn chút nữa ngoài xã hội là nhóm, đoàn, hội…ăn mày thì có hội ăn mày, cây cảnh có hội cây cảnh. Chánh thì cũng có người chánh theo ; tà thì cũng có kẻ tà ủng hộ. Không phải, hễ cứ thấy đông người ủng hộ sự việc đó, hành động đó….mà đã cho đó là tuyệt diệu không có ai bằng. Mà không bằng cũng đúng, vì nếu bằng nhau hết thì đâu có gì để nói nữa. Với ý niệm tư duy như thế, không phải dễ để mà xét đoán một sự việc phải trái đúng sai hoàn chỉnh đươ.c. Vì với tâm chấp ngã của chúng sanh, sự việc sẽ đúng sai tuỳ theo hiểu biết người đó. Kinh Bách Dụ cùng các kinh có dẫn chuyện “người mù rờ voi” để minh hoạ sự chấp thủ của tâm. Do đó Thế Tôn dạy : “Khi các ngươi chưa dứt trừ kiết sử, chưa chứng Thánh quả A-la-hán, thì các ngươi không nên tin vào kiến thức hiểu biết của mình, mà phải nương theo lời dạy bảo của Phật”, nhưng có kẻ cho rằng, như vậy là ta luôn tuân theo lời Phật, không có chút chủ động nào, giống như ngoại đạo thờ thần, nhờ sự ban phước hay giáng hoạ của Thần mà có tồn tại hay huỷ diê.t. Nên Phật dạy “Ly kinh nhất tự đồng như ma thuyết ; mà Y kinh giải nghĩa thì oan cho Phật (tam thế Phật oan). Ở trong bối cảnh này mới là “Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi”. Chứ không phải, cứ mỗi khi muốn phủ nhận điều gì cứ nói đại là “Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi” rồi cho ta có trí tuệ, ta biết tuỳ duyên bất biến. Nhưng khi hỏi : Lấy cái gì tuỳ, và cái gì bất biến, thì không nói đươ.c. Há không tránh khỏi, tiếng là vào chùa, nương áo thầy tu để kiếm cơm qua ngày, há chẳng phải luống uổng công phu, tự thấy thẹn với mình, nhục với người lắm ư !!!

Những người luôn không kính trọng lời dạy của Phật, không tin kính vâng làm, ưa hý luận phân tích hơn kém, đấu đá tranh luận hơn thua lập bè lập cánh, bác nhân bác quả, sửa kinh sửa luật, thêm nọ bớt kia. Làm cho lòng người rối loạn, không biết đâu là chánh là tà. Cho niệm Phật, tụng Kinh, trì chú là mê tín dị đoan, không phải Phật pháp. Những kẻ này căn cứ vào vài ba dữ kiện lịch sử rồi phân tích phù hợp với không phù hợp, hơn thua tranh cãi, lấy phàm tâm so với Thánh ý. Rồi cho rằng Phật và chư Thánh đệ tử cũng giống như mình, sinh ra kiêu căng ngạo mạn, bài xích lời Phật lời Tổ, đơn cử như sư Nhất Hạnh, Nhật Từ, Chân Quang….và những sư tham danh tham lợi khác nữa. Cũng chỉ vì trong lòng ôm ấp đầy dẫy phóng dật buông lung. Đâu biết thiền là pháp môn dành cho bậc thượng căn, tâm tánh nhu thuận, một nghe muời ngộ, hễ một lần thấu triệt là buông bỏ không còn vương, như cọng sen được cắt đứt lìa không còn “tơ vương”, vì tâm các ngài thuần thục nhu nhuyễn, như gạo đã trắng, chỉ chờ dừng sàn mà thôi. Còn các tỳ kheo danh lợi bây giờ cố gắng trau dồi thế pháp, Phật pháp chỉ biết qua loa. Rán kiếm bằng tiến sỹ, cử nhân, học thông tiếng này tiếng nọ, rồi cho ta là bậc thượng căn đại sĩ kiến thức hơn người. Tự cho ta là người đủ sức hoằng dương Phật pháp, làm văn hoá với văn chương, rồi bảo là đúng với con đường của Phật da.y. Họ đâu biết rằng Phật ra đời vì một đại sự nhân duyên là : Khai, Thị, Ngộ, Nhập Phật tri kiến, mục đích để chúng sanh giải thoát, chứ không phải là làm văn hoá, làm văn hoá chỉ là một trong vô số những phương tiện được ứng dụng để đưa mình và chúng sanh đến bờ giải thoát. Tuy nhiên còn phải xét phương tiên ấy có thiện xảo hay không ? có chánh thuận với giải thoát hay không ? nhiên hậu, mới có thể nên thực thi hay không nên thực thi phương tiện đó ?. Nói như vậy, là nói theo tinh thần kinh Pháp Cú nghĩa là “Người có trí tuệ, không phải là người học nhiều, biết nhiều, mà người có trí tuệ là người nói ra đúng thời, đúng lúc, có lợi cho mình và người”. Đã vậy, làm văn hoá Phật giáo, đâu phải là những người có bằng tiến sĩ của thế tu.c. Hơn nữa nói theo các bậc cổ đức thì đó chẳng qua người ta mửa ra mình ăn lại, làm sao đủ năng lực đưa người đến chỗ giải thoát đươ.c. Chưa nói những người không có đức hạnh tu tập, tư cách còn thua những kẻ bụi đời, hạng đó không học hành nhưng còn biết trọng tình trọng nghĩa, còn biết giúp đỡ kẻ khác trong lúc khốn cùng.

Như Lê Mạnh Thát thì sao ? Tôi thì không có ở tù cùng Lê Mạnh Thát, nhưng nghe những người ở tù cùng anh ta thuật lại, mới thấy được tư cách của một người, đã từng là tu sĩ Phật giáo, người có đến mấy bằng tiến sĩ ở ngoại quốc…nhưng với cán bộ quản giáo trại tù thì vâng dạ cúc cung, với anh em bạn tù, những con người khốn khổ thì coi khinh né tránh, vì sợ liên luỵ. Đồ ăn thăm nuôi (tôi nghĩ là của Phật tử) thì chất đầy, những người tù đói rách đến xin anh ta không cho còn bảo : Thà hư thối đem đổ chớ không cho. Còn với cán bộ và con cái của cán bộ thì đem biếu tiền tặng quà để mong được giảm nhẹ ân xá, được cai tù quan tâm, được an nhàn bản thân. Chẳng có lấy được một chút lòng từ bi, hỷ xả nào !!! Thử hỏi tư cách của một người như vậy có thể làm Phó Viện trưởng của Viện Đại Học Phật giáo hay không ? Không biết anh ta lấy gì để dạy cho đàn hậu học đây ? Lòng ti tiện, đầu óc địa phương và vô vàn những bỉ ổi khác mà những người ở tù với anh ta chứng kiến đã nói. Như vậy, tại sao lại có sự kiện là anh ta đang vận động để mở Đại Học Phật giáo, để cùng Nhà nước đăng cai tổ chức lễ Phật Đản 2008, có Liên Hiệp Quốc tham dự. Vân động những tổ chức Phật giáo trên thế giới đến Việt Nam dự lễ Phật Đản. Như vậy hành động này với mục đích gì ? Cho tự do Tôn giáo ? Vinh danh Đạo Phật ? Hay với âm mưu nào khác ?

Chúng ta thử quay lại những năm trước, và gần hội nghị APEC xem sao. Từ những năm 2000 trở về trước, khi GHPGVNTN chưa lên tiếng đòi hỏi phục hoa.t. Tình hình Phật giáo trong nước như thế nào ?

Chắc những nhà sư Quốc doanh thấu rõ hơn ai hết. Mọi sinh hoạt của Giáo Hội quốc doanh bị kiểm soát nghiêm nhặt, đi tu phải xin phép, làm chùa phải xin, nhưng sửa thì được, chứ không được xây dựng cái mới, muốn lên chức phải xin phép, nhà nước chuẩn y mới được công bố. Nhà nước xem Phật giáo như cặn bả của xã hội, những thứ mà theo người Cộng sản cần phải tiêu diệt, loại bỏ. Thời điểm đó, hằng năm đến ngày lễ Phật Đản, các chùa xin làm xe hoa cúng dường ngày Đản sanh, đều bị Mặt Trận Tổ Quốc cùng Công an không cho, khó khăn đủ thứ, vậy mà sau khi Đại Hội Phật Giáo ở Nguyên Thiều thành công, GHTN đứng lên đòi quyền phục hoạt, rồi tiếp đến Hội Nghị APEC, thì nhà nước Cộng sản lại hô hào nếu không nói là bắt buộc phải tổ chức lễ Phật Đản thật là rầm rộ, khi trước không cho bây giờ lại buộc phải làm xe hoa, cho đi diễu hành khắp cả. Những người có chút băn khoăn về tình hình đất nước giáo hội, thử suy nghĩ tại sao lại có sự trái ngược như vậy ? Nhà nước mở rộng tự do tôn giáo ư ? Ưu đãi đạo Phật, vì sự ăn nhậu, bài bạc tứ đổ tường của các sư quốc doanh ư ? Giáo Hội Phật giáo quốc doanh, từ TƯ tới địa phương đã mất hết phẩm chất của thầy tu, đáng lẽ với chính sách “Tam Vô” thì nên tiêu diệt đi cho rồi, chứ sao lại còn để làm chi nữa. Thưa không, đối với nhà nước đám sư Quốc Doanh ấy vẫn còn có lợi, vừa để che mặt cho chế độ trên trường quốc tế, về vấn đề Tự Do tín ngưỡng Tôn giáo, nhân quyền, vừa để kèn cựa với GHPGVNTN trong công tác tôn giáo đối với quần chúng.

Thế nhưng, với uy tín giảm thiểu của GH quốc doanh, nhà nước Cộng sản thấy không thể được lòng quần chúng như GHTN, nên mới cho đặc tình len lỏi vào GHTN dùng chiêu bài khuyến dụ, những kẻ hám danh, khuyên nên làm văn hoá dịch kinh sách, phát triển đạo Phật, như vậy mới phù hợp hơn, nếu không thì Thiên Chúa giáo sẽ bành trướng, Đạo Phật sẽ bị tiêu diê.t. Từ những dụ dỗ nầy, những con thiêu thân của chùa Già Lam, đứng ra chiêu dụ những huynh trưởng GĐPT nhẹ dạ thiếu hiểu biết, tự xưng là thuộc GHPGVNTN mà lại không tuân theo giáo lệnh của nhị vị Hoà Thượng Huyền Quang và HT Quảng Độ, lập lờ đánh lận con đen, lôi kéo hàng Phật tử nhẹ dạ, làm phân hoá, chia rẽ suy yếu GHPGTN, ở trong quốc nội đã thế.

Tại hải ngoại, lôi kéo xúi dục một số tu sĩ thiếu thông tin, không có lập trường trong tu học,có đầu óc cực đoan lại ham danh lợi, cũng với chiêu bài “hoằng pháp và làm văn hoá”. Đơn cử như Thích Quảng Ba, vào những thập niên 1980, đã từng lên đài BBC chửi rủa CS, bây giờ lại kêu gọi Phật tử Hải ngoại, các tổ chức Phật giáo thế giới về Việt Nam để dự lễ Phật Đản. Thử hỏi, hành động này để vinh danh cho ai ? Cho Phật giáo Việt Nam ư ? Không phải, Vì như đã nói PGVN đã chết mà chưa chôn. Như con rết trăm chân đã chết, nhưng còn đứng được, người xem tưởng sống hoá ra chẳng còn. Xét cho cùng, cũng chỉ làm lợi cho chế độ C S trên trường ngoai giao với Quốc tế, dối gạt kẻ dễ tin, cũng là lam lợi cho riêng cá nhân của Thích Quảng Ba trên bước đường danh lơ.i.

Đúng ra vì vô minh ám chướng, nghiệp lực dẫn dắt mà chúng ta sinh vào cõi này, thời nầy, nhưng cũng đừng lầm lẫn quá như vậy ; cũng đừng mơ tưởng của cái gọi là “Hiểu và Thương” (của Nhất Hạnh), cũng đừng không tưởng phiêu lưu trong “Một phương trời viễn mộng” (của Tuệ Sỹ). Chỉ biết cái an ổn của mình, xem thường an nguy người khác, làm như vậy mà lại xưng là “Sứ giả Như lai” “tác Như lai sứ”…không sợ ngày kia xả thân bị đầu trâu ngục tốt, rút lưỡi ra cày bừa trên đó ?

Đừng cho có thế trí biện thông, mà tự đắc là biện tài vô nga.i. Cấu kết thế quyền, nói quàng nói xiêng, chê kinh điển Phật, cổ suý ăn chơi, hưởng thụ (Chơn Quang) cho là phù hợp với quy luật âm dương, nói đông nói tây, chẳng qua đều rơi vào chấp thường, chấp đoa.n. Rối loạn lời Phật, phá huỷ kỷ cương, thanh quy trong chùa. Như HT Thanh Từ, cho học trò thọ giới mà lại chê bai giáo thọ sư, cho là thời buổi này mà còn bắt phải học thuộc hai thời công phu và bốn quyển luâ.t. Thọ giới là nhận lãnh giới pháp để tu học, không học giới luật thì làm sao biết đâu mà hành trì, vâng giữ, thì do đâu mà sanh định phát huệ, không hiểu HT Thanh Từ dùng pháp gì để dẫn dắt người mà không cần học luật ? Không cần học luật thì đi thọ giới làm chi? Đã nói Thiền mà sao lại giảng giải lung tung như thế ? Thật chẳng chính thuận với giải thoát, chỉ cổ xuý cho giải đãi phóng dật mà thôi. Ấy vậy mà cũng có quyến thuộc đông đảo, đồ chúng sum vầy, lợi dưỡng có đủ.

Vừa rồi lại có vị tên là Tâm Không, viết bài đã kích thầy Không Tánh cho là ngu si dốt nát, không có con mắt nhìn xa trông rộng, lời lẽ rất nhiều, chung qui cũng chỉ đề cao danh nghĩa của GHPGVN và bài bác GHPGTN. Cho rằng mình không theo C S cũng không theo GHTN, mà chỉ nương theo C S để hoằng pháp và làm văn hoá, phục vụ cho Phật giáo Việt Nam mà thôi. Vị này cho rằng, thể hiện hành động như thế là đúng, là sáng suốt. Tôi nghĩ thật đáng thương cho những hạng người như vậy, họ đâu biết rằng mình chỉ là những thằng mù đang sờ voi, một kiến giải như vậy thật đáng thương xót. Nhưng một điểm nhỏ để nói với vị Tâm Không rầng : Nếu không có sự đòi hỏi phục hoạt của GHPGVNTN cùng Nhân Quyền Dân chủ, thì đừng hòng Nhà nước cho các sư quốc doanh được ý kiến này nọ. Hôm nay thì cả hệ thống GHPGVN đã nằm trong bàn tay kiểm soát của Đảng, của MTTQ (cả một tập thể Tăng ni từ trên xuống dưới đều hư hỏng cả rồi) Đảng đã nắm tất cả, bảo đứng thì phải đứng, bảo ngồi mới ngồi, muốn làm điều gì đều do Đảng quyết định, thì cần gì phải khủng bố nữa, tha cho, làm phước vừa được tiếng khoan hồng mở mang sửa đổi, canh tân đất nước, vừa được lợi trên trường Quốc tế về Tự do Tôn giáo Nhân quyền, lại thêm câu được nhiều con cá như Tâm Không ở hải ngoại nữa

Người ta đưa mình vào chỗ chết, mình vừa thấy mang ơn người ta, vừa thấy mình là có trí tuệ sáng suốt biết chon lựa quyết đoán đúng lúc, đúng viêc, thật hay hết chỗ nói. Người C S biết không thể tiêu diệt được GHPGTN vì đó là GH hợp pháp hợp lý, có tên trong LHQ, mà nhà nước Viêt Nam là thành viên của LHQ. Nếu tiêu diệt GHPGTN là vi phạm luật quốc tế. Hơn 30 năm qua Tăng ni dưới sự chủ đạo của nhà nước cùng các sư Quốc doanh đã mất đi phương hướng, giới luật xem thường, đạo hạnh phế bỏ. Năm 2003 GHTN Đại hội tại Nguyên Thiều, rồi sự biến Lương Sơn thế giới đều biết. Nhà nước khủng bố nhị vị HT Huyên Quang và HT Quảng Độ, hòng lấy sách lược “Diệt thượng trị hạ” để tiêu diệt GHTN nhưng tiêu diệt không được, lại còn bành trướng thêm 20 Ban Đại Diện ở 20 tỉnh. Nhà nước CS lo ngại, nghiên cứu sách lược để ngăn chận tiêu diê.t. Biết Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế do đạo hữu Võ Văn Ái làm phát ngôn nhân, cũng là Chủ tịch Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam, đã vận động nên tất cả các châu bênh vực cho Tôn giáo Nhân Quyên Việt Nam, làm Việt nam bị đưa vào danh sách CPC của Hoa kỳ.

Do sự kiện này, nên CS đã cho ra hải ngoại một lực lượng đặc tình Tôn giáo, nhằm gây chia rẽ, phân hoá làm mất đoàn kết trong các tổ chức Tôn giáo, cũng như Tự do Dân chủ Nhân quyền ở hải ngoa.i. Mua chuộc, kích động những thầy tu, thiếu hiểu biết, cho rằng tu là nên ngồi yên một chỗ, không can dự việc đời,. Dùng những người này bài xích Võ Văn Ái, họ làm như mình là thành phần trung kiên với GH. Phê bình HT Quảng Độ đã dùng sai người, để một cư sĩ đạo diễn cả sinh hoat của GH, rôi kết luận Võ văn Ái là con Nội trùng phá hoại GH, tất cả những sự việc như thế nhằm gây chia rẽ suy yếu GH. Kích động những thành phần như thầy Tâm Không, không phải để theo CS mà là thành lập một nhóm Tăng ni nữa để đối lại với GHPGTN, vì PGVN không đủ uy tín để làm việc này nữa, người CS xây dựng một lực lượng khác, gồm những người như Mạnh Thát, Tuệ Sỹ,…Tâm Không để đứng ra đảm đương GH. Có thể những người này tự nghĩ mình làm chủ công việc của mình, không phải theo CS; những người này chưa nói, nhưng đám tay chân thuộc Gia Đình Phật tử Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Nguyên Tín Nguyễn Châu, đã cho rằng họ là khối PGTN chính thống còn của ngài Huyền Quang, Quảng Độ là giả. Lấy giả làm chân, lấy chân làm giả. Nhưng xin thử hỏi những người đó rằng : Các vị xưng là chánh hiệu của GHTN, tại sao không tuân theo Hiến Chương cũng như mệnh lệnh của HT Viện Trưởng, tiêu đề văn thư không dám đề GHPGVNTN, không biết họ căn cứ vào tiêu chuẩn nào tự cho là mình là tiếp nhận sự truyền thừa chân chánh ? Có trưng bày ra cho quần chúng năm châu được biết hay không ? Đừng lập lờ léo lận, đánh lận con đen như Tuệ Sỹ, viết đơn xin nghĩ việc, rồi lại đi nói với đám huỵnh trưởng ở Lâm đồng khi những người này hỏi rằng : “Tại sao thầy không có tên trong Hội Đồng Viện Hóa Đạo ? thì Tuệ Sỹ lại bảo là : “Họ muốn gạt tên mình ra mình đâu có biết..” một lối trả lời lập lờ, làm một đàng nói một nẻo, không biết với ý gì…? Điều này thì nên để Tuệ Sỹ trả lời cho đám huynh trưởng có đầy trí tuệ này tốt hơn. Có ngờ đâu

Con cá trong lờ trỏm lơ con mắt
Con cá ngoài lờ quất quắt đòi vô

Thầy Tâm Không nè !! Tôi thấy tên thầy là Tâm Không mà nói ra cái gì cũng Có cả ; vì là Tâm Không nên Có cũng chẳng ra có, Không cũng chẳng ra không. Đại Thừa Tiểu thừa lộn xô.n. Vào thời Phật tại thế, các tỳ kheo theo Phật xuất gia, lãnh thọ 250 giới, tự tu hành quán chiếu, đoạn trừ kiết sử chứng được Thánh quả, dứt luân hồi sanh tử, không thọ thân hậu hữu. Đó là tiêu biểu cho Tăng bảo, cũng là hình thức của Thế gian trụ trì Tam bảo, được truyền thừa cho đến hôm nay. Còn Bồ tát thì khác, có thể là Tăng, cũng có thể là không. Hạnh nguyện Bồ tát vì chúng sanh mà tu, vì chúng sanh mà dấn thân lăn xả. Hạnh nguyện này, khó hiểu khó biết chỉ có Phật mới thấu rõ, các hàng Bồ tát khi giáo hoá chúng sanh phải giấu kín hạnh nguyện, không để chúng sanh biết hạnh nguyện của mình, nếu tự xưng Bồ tát thì cũng chỉ là hành động của ma mà thôi !!! điều này Phật cấm, như trong kinh Lăng Nghiêm có nói rõ. Như vậy chắc là thầy Tâm Không cũng hiểu rõ, thế thì y vào đâu thầy Tâm Không chửi rủa thầy Không Tánh là ngu si, vì chống đối CS và xiển dương cái mà thầy gọi là chỉ có danh từ GHTN, rồi kết luận là sai trái, là không phù hơ.p. Đã gọi là Tâm Không sao lại phải trệ vào mầy chữ “GHTN” nếu đã có sao lại từ chối đi “danh từ”, vả lại ở thế gian, vật nào lại chẳng có danh tự, nếu không thì lấy đâu để biện biệt đúng sai, tà chánh.

Nghĩ và hiểu như thầy Tâm Không, dù không theo chủ thuyết CS cũng là đang cổ suý, xiển dương cho người CS vậy, nói như thầy không cho là ngu, nhưng chính cái biết nó làm chướng nga.i. Đức Phật khi thành đạo ngài nói : “chúng sanh vì vọng tưởng phân biệt chấp trước, do đó nên không giải thoát…” Vọng tưởng phân biệt chấp trước chia làm 2 thứ : chấp sắc thân ngũ uẩn là ngã gọi Ngã chấp ; chấp hết thảy các pháp gọi là Pháp chấp. Ngã chấp không trừ thì sanh phiền não gọi là phiền não chướng ; Pháp chấp không trừ sanh ra sở tri gọi là Sở tri chướng gọi chung là Hoặc chướng, do Hoặc tạo nghiệp là Nghiệp chướng, vì nghiệp chịu khổ là Khổ chướng cũng gọi là Báo chướng. Ngã Pháp 2 chấp chia ra kỹ lại có Phân biệt Ngã, Pháp chấp và Câu sanh Ngã chấp Pháp chấp, Nổi dậy tâm phân biệt rồi vì đó mà chấp trước là Phân biệt Ngã chấp Pháp chấp, cho nên còn thô. Đến như chưa có ý niệm phân biệt mà phàm tình chấp trước đã tuỳ theo niệm nổi dậy là Câu sanh Ngã Pháp 2 chấp rất tế nhị. Đó là tập khí chủng tử chứa trong ruộng tám thức từ nhiều kiếp đến nay, khó trừ ….

Sở dĩ nói lòng vòng như vậy cũng muốn để hỏi thầy Tâm Không rằng : Thầy cho Thầy Không Tánh, không biết ứng dụng Bát Chánh Đạo, nên ăn nói ngu si. Thầy dẫn chứng nào là Chánh tri kiến, chánh ngữ, chánh nghiệp……..để mạt sát người khác, không hiểu thầy hiểu như thế nào về Bát Chánh Đạo xin nói nghe thử, thế nào là Chánh tri kiến. Theo hiểu biết hạn hẹp của tôi thì Chánh tri kiến là thấy, biết chân chánh, như vậy thầy dùng gì để thấy, để biết và căn cứ vào đâu để kết luận là chánh hay không chánh ? (có rất nhiều vấn đề để nói xin tự suy luận) Nếu căn cứ vào cuộc sống hiện tại của mỗi cá nhân để luận, hoá ra nói theo bản ngã, mà chấp ngã không trừ thì sanh phiền não. Xét ra, công việc hoằng pháp và làm văn hoá của quý vị chỉ đưa người ta đến chỗ phiền não mà thôi !! Vậy mà lạm dụng Phật pháp mạt thị người khác, chỉ là những hạng tăng thượng mạn mà thôi, có giải thoát được cho ai đâu mà lại ca tu.ng.

Trong khi nhị vị HT cùng chư tôn trong GHTN đấu tranh với nhà nước trong tinh thần ôn hoà bất bạo động (không như chủ trương những năm 63) đòi hỏi một hoạt động Tự do Tôn giáo thật sự, một Tự do Dân chủ Nhân quyền thật sự, cứu giúp dân tình oan ức, khốn khổ, thì các vị lại a dua với thế lực vô minh chống phá, khủng bố, chửi bới. Quý vị đã có một Chánh tri kiến thật sự hay chưa. Luật Trùng Trị nói có 5 động cơ khiến người tạo tội :

1-Không có tâm biết xấu hổ
2-Không kính trọng lời dạy
3-Lòng ôm ấp sự phóng dật
4-Bản tánh ngu si
5-Quên mất chánh niê.m.

Mong rằng quí vị nên tự củng cố cho mình một Chánh tri kiến đúng nghĩa, để vững tiến trên con đường “Thượng cầu hạ hoá”. Kính chúc an la.c.

Nay kính

Thích Như Tấn
(Forwarded by "Nguyen Bac Ninh" , 8/19/07, 8.46AM)